Từ nhỏ đến lớn, có những mùi thơm mà mỗi lần tình cờ “gặp lại” là tôi bỗng nhớ về cả một vùng kỷ niệm.

Mùi nồi nước gội đầu của thím hàng xóm ở quê là một trong số đó. Trưa trưa, khi thím đi bán chợ khuya về, vừa vần xong lò bếp củi bắt nồi cơm thì thím cũng đi rảo một vòng trong vườn cắt về mớ lá sả, hương nhu đun nước cùng bồ kết đã nướng sẵn cất trong góc bếp. Cơm canh nấu xong, một lúc sau, mùi nước gội dầu cũng tỏa khắp gian bếp nhỏ. Trong khi chờ chú và các anh lớn đi làm về, thím bưng nồi nước ra giếng nước, múc mấy gàu đổ vào cái thau nhôm, chầm chậm hòa nước lá và bồ kết vừa đun ấy gội đầu.

Tóc thím dài, đen và mượt. Hồi đó, tôi nhớ đã có dầu gội đầu đóng chai rất tiện (chỉ chưa có dầu xả), nhưng thím vẫn trung thành với loại “dầu gội” thiên thiên ấy. Vì vương vấn mùi nước gội đầu của thím mà tuổi trăng tròn tôi cũng bắt chước nấu nước gội vài lần. Có điều, sự tiện lợi của dầu gội đóng chai đã thắng thế, nên mùi hương thảo dược tôi chỉ giữ hoài trong tâm trí…

Một mùi thơm ám ảnh tôi nữa là mùi nước lá xông cảm của ba, má. Vườn nhà lúc đó cũng có sả, lá chanh, ngải cứu, hương nhu… nên hôm nào chớm cảm mạo má lại đi cắt quanh nhà mớ lá ấy nấu để xông. Tôi có mỗi nhiệm vụ lấy sẵn cái mền, chờ ba hay má đã yên vị trên giường, trước mặt là nồi nước xông vừa sôi còn đậy kín nắp, thì tung mền ra trùm cả người lẫn nồi nước lại. Khi má mở nắp vung ra, mùi thơm của nồi nước xông cảm cứ thể lan toả khắp nhà. Đứa con gái tuổi ăn chưa no lo chưa tới cứ hồn nhiên hít sâu vào lồng ngực mùi cỏ cây thơm lành đó…

Còn một mùi thơm nữa là mùi thuốc Nam mà có một khoảng thời gian dài má sắc uống. Thuốc là để chữa bệnh, nên mùi thơm của nó, dù vương vấn thành một miền nhớ, cũng không mong cầu lưu lại làm gì. Cho đến có một khoảng thời sinh viên, trong phòng ở trọ chung có một em sáng sáng lại sắc thuốc uống. Mùi thơm đó thường đánh thức tôi dậy, cùng với nỗi nhớ nhà da diết.

Sau này, một dạo chứng viêm mũi dị ứng khiến tôi “tẩy chay” tất thảy các mùi thơm kể cả nước hoa xịn, nhưng những mùi hương thơm thảo từ cỏ cây thì tuyệt nhiên không bao giờ khiến tôi khó chịu, trái lại còn cảm thấy rất thư giãn.

Dạo này, sáng đốt hương bài, trưa xông tinh dầu màng tang, cả ngày ngồi cạnh kệ thảo dược xông tắm, thảo dược gội đầu, ngâm chân… tôi tưởng như mình đang về giữa khu vườn hiền hòa thời thơ ấu. Gặp phải khách có cùng những thương nhớ về mùi hương thơm thảo, và vẫn chọn cách chăm sóc bản thân cũ rích nhưng chưa bao giờ hết giá trị, thì lòng lại rộn vui vì biết cái gì mình yêu thương và trân trọng chia sẻ ắt có người đồng cảm đón nhận.

Xem thông tin chi tiết các sản phẩm Chăm Sóc Cơ Thể Bằng Thảo Dược TẠI ĐÂY nhé!

Phương thức chăm sóc cơ thể bằng cây thuốc Nam không chỉ thơm và thư giãn mà công dụng của nó đã được ghi nhận bao đời nay.

10/04/2019